Nỗi Lo Sợ Không Tên
Chuyện
kể rằng, một người nọ sau khi từ giã cõi đời và được về bên Thượng Đế, anh ta
mạo muội xin phép Thượng Đế cho anh ta được sống lại một vài giai đoạn trong
đời anh ta. Sau khi suy nghĩ và thấy anh này cũng có một đề nghị hơi lạ, Thượng
Đế đã đồng ý. Anh ta xin tiếp, "Thưa Ngài, sau mỗi quãng đời, xin cho con
được dừng lại và về gặp Ngài để hỏi một vài thắc mắc có được không?"
Thượng Đế cũng tỏ vẻ vui lòng ưng thuận. Vậy là người này trở lại kiếp người.
Anh
ta làm lại một cậu học trò với bao bận rộn với việc học hành, nhưng cũng không
ít vui chơi hồn nhiên giải trí. Nhưng khi phải vượt qua những kỳ thi, thì cậu
học trò lại tỏ ra lo sợ. Cậu ta lo sợ bị thi rớt, sợ bị điểm thấp, sợ bị
chúng bạn chê cười,… Cậu ta xin dừng cuộc đời lại đó và đi hỏi Thượng Đế.
"Thưa Ngài, tại sao con phải lo sợ những chuyện thi cử?" Thượng Đế
trả lời: "Con lo sợ chúng vì con đã nhìn cuộc đời của con như thể chỉ có
chuyện thi cử mà quên đi những chuyện khác xung quanh con."
Anh
ta trở lại dương thế và tiếp tục làm người. Giai đoạn này, anh ta có người yêu,
lập gia đình, có con và tưởng chừng như anh ta đã vượt qua những nỗi lo sợ của
thời trẻ con. Thế nhưng, anh ta vẫn lo sợ. Anh sợ vợ anh phản bội, con anh
không đủ sức khỏe, công việc làm ăn không ổn định. Anh dừng cuộc đời lại và đi
hỏi thượng đế. "Thưa Ngài, dù biết rằng con đã không nhìn cuộc đời như
trước đây nữa, nhưng sao con vẫn lo sợ?" Thượng Đế đáp: "Con lo sợ vì
con muốn sở hữu chúng vĩnh viễn; con không muốn bị mất chúng. Con nên nhớ, điều
gì con càng muốn nắm giữ, thì con càng lo sợ chúng bị mất đi."
Trở
lại cuộc sống dương thế lần thứ ba, giờ đây ở tuổi cao niên, sau bao tháng ngày
sợ hãi, lo lắng, ông già trông bình an và chấp nhận hơn. Ông không lo sợ bị mất
vợ và lo lắng cho con cái như trước đây. Nhưng trong tâm thức ông, một nỗi lo
âu, sợ hãi vẫn ám ảnh ông. Nỗi lo sợ của ông không còn là nỗi lo liên quan đến
"cơm áo, gạo tiền" như trước đây, nhưng ông lại sợ bị lãng quên những
công trạng của thời trai trẻ; ông lo những thành quả ông góp cho đời sẽ bị mất
dấu tích. Kỳ lạ thay, ông lại lo không còn được cảm nếm những nỗi lo sợ của
thời học trò, của thời thiếu niên, của người thanh niên mà ông đã trải qua. Ông
quá tò mò nên quay về hỏi Thượng Đế: "Thưa Ngài, tại sao những điều lúc
trước làm con lo sợ, thì bây giờ con lại sợ không còn được cảm nếm những nỗi sợ
ấy nữa?" Thượng Đế đáp: "Con yêu! Chừng nào con còn sống trong quá
khứ, muốn quay trở lại quá khứ; và chừng nào con còn lo nghĩ về tương lai, muốn
làm chủ lấy tương lai, thì con còn sống trong sợ hãi. Cha không có quá khứ, Cha
không có tương lai. Cha chỉ có hiện tại. Nơi nào không có hiện tại, nơi đó
không có bình an."
Quý
bạn thân mến, mẩu chuyện tưởng tượng trên cho ta thấy rằng, đời con người xem
chừng như cứ bị bao trùm hết nỗi lo sợ này đến nỗi lo sợ khác: Nỗi lo sợ của
đứa
trẻ mới bước vào đời, nỗi lo sợ của người thanh niên về tương lai, và nỗi lo sợ
của vị cao niên về quá khứ của mình bị đánh mất. Vậy nỗi lo sợ ấy đến từ đâu,
và lý do gì mà ta lo sợ?
Thưa
bạn, bạn cũng như tôi đã trải nghiệm những lo sợ mà có lúc đã làm chúng ta mất
ăn mất ngủ ở lứa tuổi học trò, ở tuổi xuân, ở những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất
(người thân ra đi, bị tù đày tra tấn,…). Xét cho cùng, cuối cùng nỗi lo sợ này
cũng chỉ có thế thôi, có phải không? Thế thì những nỗi sợ hôm nay – giây phút
này – ngay lúc này, cũng chỉ là một phần của kiếp làm người của chúng ta mà
thôi. Hãy nhìn chúng như là một phần đời của chúng ta để giúp chúng ta nâng cao
giá trị đời mình, chứ đừng để chúng trở thành nỗi ám ảnh bao trùm những vẻ đẹp
của giây phút hiện tại.
Câu
chuyện trên cũng dẫn chúng ta vào những nỗi lo sợ mà các môn đệ gặp trong bài
Tin Mừng dưới đây.
Thứ Ba 30-6-2015
Tin Mừng (Mt 8,23-27)
23 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, các
môn đệ đi theo Người. 24 Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền,
nhưng Người vẫn ngủ. 25 Các ông lại gần đánh thức Người và nói : “Thưa Ngài,
xin cứu chúng con, chúng con chết mất !” 26 Đức Giê-su nói : “Sao nhát thế, hỡi
những người kém lòng tin !” Rồi Người chỗi dậy, ngăm đe gió và biển : biển liền
lặng như tờ.
27 Người ta ngạc nhiên và nói : “Ông này
là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?”
Trước cảnh bão táp dữ dội, sóng cuồn cuộn
dâng, hẳn ai là người không sợ? Nhất là lúc đó, chúng ta lại là người đang ở
tâm điểm của thiên tai!
Hôm nay, các môn đệ cũng trải qua cơn
cuồng phong, biến động mạnh của biển, sóng nước ập vào thuyền, vì thế các ông lo
sợ, hoảng loạn, các ông đã tìm hết cách để chống trả thiên tai và hy vọng con
thuyền gặp được an toàn.
Hình ảnh con thuyền chuyên chở Đức Giêsu
và các môn đệ hôm nay chính là hình ảnh của Giáo Hội và mỗi chúng ta trên hành
trình dương thế. Có những lúc Giáo Hội gặp phải những khó khăn, thử thách, hay
cuộc đời của chúng ta cũng lắm khi gặp phải sự bất an, thất bại, chán trường …
Những lúc như vậy, chúng ta cũng không
tránh khỏi lo sợ, chán nản thậm chí đánh mất cả niềm tin. Nhưng Chúa vẫn ở bên
và sẵn sàng đưa tay cứu giúp, điều quan trọng là chúng ta có biết cầu cứu Ngài ?
Hay chỉ lo tìm cách đối phó. Nếu chúng ta tin tưởng phó thác ơi Chúa thì sẽ an
tâm vượt qua.
Lạy Chúa Giêsu, bài Tin Mừng
hôm nay nói lên nỗi lo sợ của các môn đệ khi gặp sóng dữ hoành hành mặc dù các
ngài có Chúa ở cùng. Trong cuộc đời chúng con cũng bị những cơn sóng dữ là bệnh
tật, nghèo túng nợ nần tấn công...Xin Chúa củng cố lòng tin còn yếu của chúng
con, và ra tay cứu giúp những lúc chúng con gặp những hoạn nạn. Amen