Người giàu vô cảm
Chúa Nhật Tuần XXVI
Mùa Thường Niên - Năm C
Lời Chúa:
Lc 16, 19-31

27 "Ông nhà giàu nói: 'Lạy tổ phụ, vậy
thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì
con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại
cũng sa vào chốn cực hình này!' 29 Ông Áp-ra-ham đáp:
'Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.' 30 Ông
nhà giàu nói: 'Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có
người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.' 31 Ông
Áp-ra-ham đáp: 'Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết
có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.'"
"Suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn
La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh." (Lc 16,25)
Suy niệm lời Chúa
Ngày nay chúng ta thấy trên thế giới vẫn
còn biết bao nỗi khổ đau đang réo gọi. Qua các phương tiện truyền thông như TV
những hình ảnh của bao thân phận con người với thân hình tàn tạ, những gương
mặt thờ thẫn vì đói ăn. Tiếng kêu than khốn khổ vẫn vang vọng bên tai ta mỗi
ngày, những tổ chức nhân đạo của quốc tế đã kêu gọi lòng hảo tâm của mọi người
để mở rộng tay giúp đỡ những số phận đáng thương ấy, nhưng hầu như sự đáp lại
chẳng là bao, trong khi đó các quốc gia giàu có có thể dám chi ra hàng tỉ đô la
chỉ để mua sắm vũ khí dùng để tàn sát lẫn nhau.
Đó là biểu hiện của sự vô cảm mà con người đang xử dụng. Như bài Tin
Mừng CN hôm nay đã cho chúng ta thấy được cái thế giới giữa người giàu và người
nghèo thật cách biệt. Trong dụ ngôn ông phú hộ và người nghèo Lazaro đã đủ nói
lên điều đó.
Nếu nhìn khách quan thì ông phú hộ kia đâu có làm gì ác nhân ác đức như
ăn chặn hay bóc lột của ai để trở nên giàu có, cũng không phạm tội đánh đập hành hạ ai thì sao có thể kết án ông
ta có tội. Thế nhưng vì sống trên nhung lụa giàu sang đã quen mà ông ta đã
không nhận ra thân phận nghèo đói của người chung quanh, điển hình là người
nghèo Lazaro đang ngồi chực trước cửa nhà ông. Trong khi ông đang thiết đãi bạn
bè với bữa tiệc linh đình thịt rượu ê chề, thì ngoài cửa người nghèo Lazaro
đang cầu xin cho có được một chút bánh vụn ăn cho đỡ đói mà không có, trong khi
ông phú hộ được gia nhân phục vụ, thì ngoai kia Lazaro chỉ có con chó đến liếm
chổ ghẻ lở trên chân. Có lẽ ông phú hộ đã quyên rằng đến ngày phán xét chung,
Chúa đã phán “ hỡi những kẻ được chúc
phúc, vì khi Ta đói, các ngươi đã cho ăn, khi Ta rách rưới các ngươi đã cho áo
mặc, khi Ta đau ốm các ngươi đã thăm hỏi…” Chúa cũng nói với hạng người vô
tâm “ Hỡi những kẻ bị chúc dữ kia, khi Ta
đói các ngươi đã không cho ăn, khi Ta rách rưới các ngươi đã không cho áo mặc,
khi Ta đau ốm các ngươi đã không thăm hỏi…”.Bấy giờ cả hai hạng người được
chúc phúc và cả những kẽ bị chúc dữ mới thưa “ Lạy Chúa có bao giờ con thấy Chúa đâu mà con làm điều đó ”, Chúa
nói tiếp “ Khi các ngươi làm việc đó cho
một trong số những người bé mọn là đã làm cho chính Ta vậy ”
Vậy cuối cùng thì ông phú hộ và người nghèo Lazaro đều chết, nhưng theo
niềm tin của Đạo Công Giáo chết không phải là hết mà là sự đổi thay một sự sống
khác, chỉ có điều là sống thế nào : vui vẻ hạnh phúc trên Nước Trời hay cam
phận đau khổ rên siết ở dưới cõi hoả ngục. đó cũng là trường hợp của hai nhân
vật chính trong Tin Mừng hôm nay. Vậy là Kitô hữu chúng ta chọn cách nào ? Biết
yêu thương đồng loại hay vô cảm trước nỗi đau của tha nhân ?.
Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống hằng ngày có
khi chúng con cũng dễ rơi vào trường hợp của người phú hộ, khi chúng con có dịp
đi vào quán ăn nào đó, đang khi hít hà thưởng thức món ăn ngon, nhưng bỗng một
người hành khất xuất hiện chìa tay xin xỏ thậm chí còn cầm lấy thức ăn chúng
con mà húp lấy húp để, chúng con thay vì thương càm kêu cho họ một phần thì lại
đâm ra khó chịu. Xin cho chúng con những lúc ấy hãy nhớ lại bài Tin mừng hôm
nay. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét